CÁNH ÉN ONLINE

Tổ chức dân chủ Việt Nam chủ trương và thực hiện

Friday, May 18th

Last update07:06:20 AM GMT

Headlines
You are here Văn học, nghệ thuật, thể thao Văn học Hạnh Phúc Dưới Cơn Mưa Rào

Hạnh Phúc Dưới Cơn Mưa Rào

Thư điện tử In PDF
Đánh giá của người đọc: / 0
DởHay nhất 

Normal 0 21 MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Normale Tabelle"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-para-margin:0cm; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman";}

Hạnh Phúc

Dưới Cơn Mưa Rào

Vào một bưổi sáng, mới có tám giờ rưỡi, phòng mạch vừa mở cửa, một ông lão độ ngoài tám mươi hối hả xin vào gặp bác sĩ để cắt chỉ ở vết thương trên mu bàn tay trái của ông, mà bác sĩ may cách đây 6 ngày. Nhìn ông lão có vẻ khẩn khỏan, hối hả, ông đến sớm hơn giờ hẹn một giờ. Vì bác sĩ cũng không có hẹn với ai giờ này, cho nên bác sĩ để ông ngồi vào ghế, bắt đầu nghe tim mạch ông, đo áp huyết, sau đó bác sĩ tháo vết thương ra xem và làm sạch vết thương.

Bác sĩ nói vào tai ông lão:

- Vết thương khô tốt, lành rồi và tôi có thể cắt chỉ cho ông ngay bây giờ.

Ông lão ngỏ lời cám ơn bác sĩ bằng nụ cười và cúi mái đầu tóc bạc, rồi lặng thinh. Tuy vậy, ông lão cũng không dấu được ông đang nhấp nhổm, băn khoăn về một điều gì.

Thấy vậy, bác sĩ bông đùa hỏi:

- Ông lão sao có vẻ vội thế? Có hẹn với ai ấy à?

- Thưa bác sĩ, vâng…Vâng…tôi có hẹn đến ăn sáng với bà nhà tôi.

- Vậy, tôi làm xong nhanh cho ông đi ngay kẻo trễ. Ông có sợ đến trễ, bà ấy sẽ không hài lòng không?

Ông lão nhìn bác sĩ, ôn tồn bảo:

- Không đâu bác sĩ, chúng tôi có hẹn ăn sáng với nhau trong Dưỡng Trí Viện ấy bác sĩ. Bà nhà tôi ở trong Dưỡng Trí Viện. Bà bị bịnh lẫn. Đã hơn 5 năm rồi đó bác sĩ, bà đâu còn biết thời gian, không gian, ngày và đêm là gì. Bà cũng không nhìn ra tôi nữa, bà không còn biết tôi là ai.

Lặng thinh một hồi, bác sĩ hỏi ông lão:

- Như vậy, trong hơn năm năm qua, mỗi buổi sáng, ông cụ lúc nào cũng vào ăn sáng với bà cụ trong Dưõng Trí Viện?

Với nụ cười hài hòa, ông lão đặt bàn tay mình trên bàn tay của bác sĩ, ông lão hồn nhiên bảo:

- Mặc dầu, đã hơn 5 năm rồi, bà không nhìn ra tôi là ai, nhưng tôi lúc nào cũng nhìn ra bà, biết bà là vợ của tôi.

Ông lão đã rời khỏi phòng mạch, bác sĩ vẫn còn cảm thấy hơi ấm bàn tay của ông lão trên bàn tay mình. Nhìn theo ông lão khuất dần sau dãy phố và dòng người, bác sĩ không sao cầm được nước mắt. Áp ống nghe vào ngực, tự nghe tim mình bồi hồi ngậm ngùi, bác sĩ thầm nhủ:

“ Trong tình nghĩa vợ chồng ta ước mơ mai sau, ta cũng được sống như người. Yêu nhau là chấp nhận tất cả thực tại của nhau, chấp nhận những gì sẽ xảy ra cũng như những gì sẽ không xảy ra trong đời sống của nhau. Hạnh phúc không chỉ được tìm thấy ở những gì tốt đẹp, hạnh phúc còn được tìm thấy khi ta chuyển hóa những gì tê hại đến với ta, thành những điều tốt đẹp. Tư duy về cuộc sống không phải là làm sao sống qua cơn bão tố, mà là làm sao ta vẫn thấy được hạnh phúc ngay cả khi ta đi dưới cơn mưa rào… ”.

Đào Như

June/11/09

Viết lời bình luận


Mật mã
Cập nhật