Không được phép lãng quên
Bùi Chí Vinh
Những cái tên không được phép lãng quên
Tôi chọn tựa bài thơ từ đề tài thời sự
Ngày Chủ nhật 23 tháng 8 năm 2008
Có một người đàn ông Huế bới tro tàn quá khứ
Tro tàn ủ trong cánh tay tôi mưng mủ
Năm 1978 đi Hồng binh trích máu ăn thề
Tro tàn ngún từ biên giới phía Tây phía Bắc
Kẻ thù từ hai mặt tuốt dao lê
Tro tàn cháy ngầm thời tuổi trẻ đam mê
Tôi nhỏ máu hô vang trời :Sát Thát”
Tôi đọc thơ ở Nhà Văn hoá Thanh niên thay tiếng chửi thề
Và đi thẳng, không quay nghiêng, ngó dạt
Tôi đã đi một mạch suốt ba năm đói khát
Hăm bốn tuổi biết yêu mà không dám tỏ tình
Lời tỏ tình tập trung cho tổ quốc
Cho cội nguồn vó ngựa trường chinh
Chúng tôi đã đi không cần biết hy sinh
Không cần biết xác thân thành cát bụi
Không cần quan tâm bọn xếp giáp quy hàng
Chỉ biết đưa ngực hứng viên đạn kẻ thù đang bắn tới
Cảm ơn người đàn ông không quen đang nhắc về biên giới
Nhắc về giọt máu thế hệ chúng tôi bị mua bán ở thị trường
Máu không hoá thành vàng mà thành kinh doanh chứng khoán
Thành tham nhũng, cửa quyền, thành ngoảnh mặt vô ơn
Máu đã chảy bốn ngàn năm trước hiểm hoạ ngoại xâm
Chảy tận Hoàng Sa, Trường Sa, và không ngừng, chảy mãi
Lịch sử không phải trò hề lừa mị trẻ con
Với những kẻ ngạo mạn bởi hư danh và gái
Máu chảy như thác dưới cánh tay ngày ấy
Cuốn sạch bất lương, bán nước, bạo quyền
Nếu không tin ư? Tôi sẽ chìa cho thấy
Cánh tay trích máu ăn thề không được phép lãng quên
Bùi Chí Vinh là một nhà thơ chuyên viết về tình yêu, được thế hệ trẻ hâm mộ.


