CÁNH ÉN ONLINE

Tổ chức dân chủ Việt Nam chủ trương và thực hiện

Friday, May 18th

Last update07:06:20 AM GMT

Headlines

Em Gái Tây Nguyên

Thư điện tử In PDF
Đánh giá của người đọc: / 1
DởHay nhất 

Em Gái Tây Nguyên

 

 

 

Thăm Tây Nguyên tôi là người du lịch

Da trắng hồng em gọi người Kinh

Nào máy ảnh, kiếng đen đeo lỉnh kỉnh

Trong túi quần rủng rỉnh những đô la

 

Đối với em, tôi là người rất lạ

Có gì đâu mà chụp ảnh liên miên

Chụp ảnh em trên đồng trên rẫy

Làm sao chụp hết nổi buồn riêng

 

Anh đâu thấy cánh đồng nắng cháy

Ruộng, rẫy, làm quần quật hai tay

Em chưa biết đến trường đi học

Mãi  cày bừa luống cả tháng ngày

 

Chụp hình rồi anh lại đi ngay

Anh có chụp núi rừng sừng sững

Đâu thấy gần những em nhỏ nai lưng

Người du lịch bỏ mặc dửng dưng

 

Em thấy những tòa nhà cao ngất

Rất uy nghi chỉ biết qua hình

Đối với em ví tựa cung đình

Nhà em chỉ là lá rừng ghép lại

 

Xe du lịch  dừng giữa phố đông

Trẻ con xúm lại bán hàng rong

Dang nắng gắt, tay ôm, bị xách

Trẻ em lao động--thấy xót lòng!

 

“Khoai em bán rất ngọt, rất bùi

Anh mua dùm em một niềm vui”

Khoai cằn cỏi nghẹn ngào ngang cổ

Bao năm rồi chưa ăn lại khoai thui

 

Em rao bán cái mền mẹ thêu

Công mẹ làm từ sáng đến chiều

Anh chỉ mua vui màu xanh đỏ

Vải miền Kinh bền chắc hơn nhiều

 

Mấy đô la thì chẳng bao nhiêu

Nhưng nuôi cả gia đình túng thiếu

Em mong đợi tấm lòng thương tưởng

Vui mắt mẹ già, chời đợi, đăm chiêu

 

Da tôi trắng em gọi người Kinh

Đâu khác em chi, cũng vóc hình

Trong nhung lụa, nhà cao, áo ấm

Đã quen rồi nên quá vô tình

 

Da em sạm nắng sớm nắng chiều

Trên gương mặt em sơn cước buồn hiu

Da tôi trắng dư bơ dư sữa

Nói càng nhiều càng nghịch lý bấy nhiêu!

 

 

Nguyễn Vinh Thăng

Atlanta, Georgia, tháng 3, 2009

Địa chỉ thư điện tử này đã được bảo vệ khỏi các chương trình thư rác, bạn cần bật JavaScript để xem nó

 

 

 

Viết lời bình luận


Mật mã
Cập nhật