Nguyễn Vinh Thăng
Bài thơ gởi Mẹ
Đáo ngày Lễ Mẹ, Mẹ hiền ơi!
Yêu thương con chỉ nói qua lời
Nhìn tóc mẹ phai theo năm tháng
Thấy Người như cận đất xa trời
Bao nhiêu chữ nghĩa con yêu mẹ
Ví gào nước nhỏ đổ biển khơi
Kiếp này ơn mẹ con chưa trả
Hứa hẹn đền ơn đến hậu đời!
Bao năm vong quốc sống bơ vơ
Chỉ viết mẹ hiền những lá thơ
Job ngày, job tối con quên ngủ
Trở nên lơ đãng thật tình cờ
Chữ mẹ rung rung như lá đổ
“…đáp thơ con nhé kẻo mẹ chờ…”
Thơ mẹ con ép vào ngực mỏng
Âm thầm con chỉ khóc trong mơ
Những chuyến con về thăm quê nhà
Tiêu sài trông thấy rất xa hoa
Nhưng mẹ đâu biết nơi đất khách
Cật lực nay lưng con chỉ là…
… coolie hả mẹ? Coolie đó!
Ngửa mặt nhìn đời thật xót xa
Nhục, vinh riêng một mình con biết
Vở bi-hài-kịch xin chóng qua
Hôm nay Lễ Mẹ, nhớ mẹ già
Đất người phú quý họ tặng quà
Riêng con gởi mẹ chùm thơ nhỏ
Một chút phù du để gọi là
Nửa đời dang dở lòng dân tộc
Nửa đời phù phiếm nợ Quốc Gia
Nửa đời lưu lạc, thân lang bạt
Làm sao chuộc tội với mẹ cha?
Nguyễn Vinh Thăng
Atlanta, Georgia, tháng 5, 2009
Địa chỉ thư điện tử này đã được bảo vệ khỏi các chương trình thư rác, bạn cần bật JavaScript để xem nó


