CÁNH ÉN ONLINE

Tổ chức dân chủ Việt Nam chủ trương và thực hiện

Friday, May 18th

Last update07:06:20 AM GMT

Headlines
You are here Văn học, nghệ thuật, thể thao Văn học Nhà văn vẫn đứng ngoài nắng: Nhật Tiến

Nhà văn vẫn đứng ngoài nắng: Nhật Tiến

Thư điện tử In PDF
Đánh giá của người đọc: / 2
DởHay nhất 

Tạp ghi văn nghệ

 

Nhà văn vẫn đứng ngoài nắng: Nhật Tiến

 

Nguyễn Mạnh Trinh 

 

Nhà  văn Nhật Tiến là nhà văn của tuổi thơ, của những bức xúc  về một cuộc chiến tranh và là một người lưu lạc suy ngẫm về thân phận của mình và của chung một thế hệ phải trải qua những ngày chiến tranh và những ngày hậu chiến tranh mà những bi thảm , những bất toàn của xã hôi lại còn đáng sợ hơn thời còn khói lửa.Ông viết với tâm cảm  mà những ý nghĩ trung thực được biểu lộ không e ngại và là tiếng nói được lắng nghe từ công luận.

     

Có rất nhiều chân dung nhà văn Nhật Tiến : nhà văn của tuổi thơ bất hạnh, nhà văn  của hiện thực xã hôi, nhà văn của lưu lạc xứ người…Mà mẫu chân dung nào cũng đều có nhiều cá tính văn chương và trong mỗi dòng chữ , mỗi ý tưởng đếu có những thông điệp trao gửi theo..

    

Tôi đã có dịp phỏng vấn nhà văn Nhật Tiến và ông đã kể về thời gian bắt đầu sáng tác của mình. Lúc còn thơ ấu ông đã đi hướng đạo và sau này là một trong những trưởng kỳ cựu của hướng đạo Việt Nam.Ông mê thích văn chương  và tất cả nỗi đam mê ấy  về sau này khi  di cư vào Nam ông đã kể lại trong “ Thuở mơ làm văn sĩ”.

 

Tác phẩm đầu tay của ông không phải là thơ, không phải là tùy bút , không phải là truyện ngắn mà là một kịch ngắn vui chế diễu  về một nhân vật là một nhà thơ háo danh và được đăng trên giai  phẩm xuân  của báo Cải Tạo. Tờ báo này có các  cây bút khá nổi thời đó như  Kim Sinh, Văn Bình, Nhị Lang … và do ông Phạm Văn Thụ làm chủ nhiệm…Cùng thời lúc này với ông  có nhà thơ Song Hồ , nhà  thơ Tô Hà Vân ( tức nhà văn Nguyễn Đình Toàn  sau này). .. Nhóm sinh hoạt  văn chương ấy hoạt động như những người trẻ yêu văn thơ và đó là thời gian để về sau họ đã thành những cây bút nổi tiếng của hai mươi năm văn học miền Nam.

 

Di cư vào Nam, ông  xuống Bến Tre dạy học  ở trường Quang Trung  và cuối tuần ông không về Sài Gòn , ở lại trường nên có thời giờ sáng tác. Ông hoàn tất  “ Những người áo trắng “ lấy  không gian  và thời gian của Hà Nội kể lại  chuyện của một cô nữ tu trẻ nguyện  tận hiến dâng đời cho Thiên Chúa. Một giáo sư cùng dạy  học  với ông là Trương Cam Vĩnh  đọc và thích thú  với tiểu thuyết này và mang về cho nhà văn Nhất Linh đọc  và cho ý kiến . Văn hào Nhất Linh rất  khen ngợi  và khuyến khích ông nên xuất bản thành sách. Thế là năm 1959, nhà văn Nhật Tiến đã in tác phẩm đầu tay “ Những người áo trắng “ và bắt đầu cho một hành trình văn chương kéo dài đến hơn nửa thế kỷ sau…Mà , những tác phẩm  tiếp theo là Những Vì Sao Lạc, Tay Ngọc, Chuyện Bé Phượng , Chim Hót Trong Lồng..

      

Chuyện Bé Phượng là một cảnh sống được thu gọn lại trong một viện mồ côi và tất cả các nhân vật cùng đóng trong một vai trò của  một tấm thảm kịch. Ở đó , những trẻ mồ côi  được phác  họa lại bằng một vài nét  nhưng lại biểu trưng được bằng những nét nhân bản.  Những nhân vật ấy  cũng sinh hoạt  như ở ngoài đời  thường , cũng có những tị  hiềm ganh tị, cũng có những vai đạo đức giả vờ , cũng có  những trẻ sớm biết suy nghĩ và có lòng thiện tâm nhưng rốt cuộc lại bị những phần thua thiệt. Như  bé Phượng , tốt với cả mọi người nhưng lại bị nhiều chuyện rắc rối vì chính lòng tốt ấy. Cái chết của bé  Alice,  nguyên nhân gián tiếp vì chia ly với người bạn Thu Thu từng giúp đỡ yêu thương mình và là tấn thảm kịch làm những người  đa cảm xúc động. Nhân vật  cô bé Cúc đi  ăn cắp  bị  mang vào trong cô nhi viện  rồi trốn ra ngoài không phải là một cô bé xấu nết hoàn toàn mà vì để chống đỡ lại những ức hiếp của cuộc đời nên có phản ứng như vậy. Những đứa bé mồ côi bất hạnh đâu phải tất cả là những trẻ hư hỏng nhưng nhiều khi vì hoàn cảnh phải tự vệ để sống còn . Đó là một thực tế.

 

Tôi đọc  và nhớ lại cái cảm giác ngày xưa của mình về truyện dài này.

 

Tôi đã  sống ở một xóm bình dân và cũng đã chứng kiến nhiều đứa trẻ sống trong gia đình như địa ngục, cha say sưa, mẹ cờ bạc và chúng lớn lên tự nhiên như cây như cỏ, tiêm nhiễm thói hư tật xấu như là một chuyện tất nhiên và khi lớn lên lại tái diễn lại những thảm kịch mà cha mẹ chúng đã thực hiện. Chuyện trẻ thơ  ấy sao buồn quá !Và cuộc đới cứ đầy dẫy những chuyện như thế! Thành ra, xúc cảm , hay nao nao trong lòng thuở đó cũng là chuyện đương nhiên..Bây giờ, đọc lại, dù đã trải qua nhiều chặng  thử lửa ở ngoài đời và chứng kiến biết bao nhiêu chuyện thương tâm, nhưng vẫn nao nao khi nghĩ đến những  trẻ thơ  bất hạnh mà   nhà văn Nhật Tiến đã mô tả trong những tác phẩm của ông…  Có phải vì những bét riêng của con người muôn thuở lúc  nào  và bất cứ ở không gian , thời gian nào cũng làm cho mọi người chúng ta phải  động tâm?

    

Chim Hót Trong Lồng  cũng là  câu chuyện của một cô bé sống trong viện mồ côi nội trú  trường Nhà Trắng  với các  bà sơ  chăm sóc và hướng dẫn trong cuộc sống hàng ngày. Những cô bé ngây thơ ấy  chưa hiểu được cuộc đời và trong những hoàn cảnh ngặt nghèo thương tâm ấy sự vươn lên  khỏi vị trí thấp hèn trong xã hôi thật là khó khăn.

 

Chim Hót Trong Lồng là 14 lá thư của bé Hạnh viết cho mẹ và sau khi người mẹ chết là những dòng nhật ký  ghi chép lai nỗi niềm của một người con gửi cho bà mẹ vừa khuất bóng. Những lá thư viết thật thà đến độ não lòng, hỏi người mẹ những câu hỏi thật ngây thơ nhưng gợi lại thật nhiều buốt xót. Mẹ  của Hạnh là một người làm điếm  và bị chết vì bệnh hoạn trong nhà thương thí. Trong viện mồ côi , Hạnh như sống ở trong một cái lồng và cuộc đời bên ngoài đối với cô hoàn toàn xa lạ . Câu chuyện thật buồn , người buồn và cảnh thì toàn là mưa gió  u ám với những không gian lạnh lùng của tu viện , đầy cánh lá rơi và tiếng chuông buồn thảm. Hạnh gặp gỡ mẹ với cả nỗi buồn rầu và ngay trong đám tang người mẹ cũng  đầy những bi thảm tang thương..Có một sự đau đớn nào hơn khi đứa con gái viết thư hỏi mẹ có phải  mẹ làm nghề điếm phải không và sở của mẹ có to không và nhiều người không ? trong tâm hồn ngây thơ của cô bé , làm điếm cũng là một nghề

Và mẹ cô  vẫn có một chỗ đáng kính trọng như những bà mẹ khác!

 

Chuyện Chim Hót Trong Lồng với cách diễn tả tự nhiên như thế đã gây cho độc giả nhiều xúc động.

        

Viết về tuổi thơ không phải chỉ có hai nhà văn  Duyên Anh , Nhật Tiến , một viết về tuổi thơ  đùa nghịch mộng mơ  , và , một viết về những tuổi thơ bất hạnh của những cuộc đời đen tối .Mà còn có Lê văn Trương với “ Anh em thằng Việt” , có Hoàng Ngọc Tuấn  với “Học trò”,  và có nhiều người khác. Dĩ nhiên mỗi người có văn phong riêng, có ngôn ngữ diễn tả riêng. Do đó, khó lòng mà so sánh người này với người kia.

 

Riêng trường hợp nhà văn Nhật Tiến thì quả ông là một nhà văn hay viết về tuổi thơ bất hạnh. Ông viết rất cảm động , đầy nét nhân bản và dễ làm người đọc chia sẻ với xúc cảm mà ông đã có từ những trang sách.Tôi đoán có lẽ tuổi thơ của ông chắc cũng có những nỗi niềm riêng nên mới có những tâm tình sâu xa đến như thế. 

 

Mỗi nhân vật tuổi thơ của ông đều có những nét riêng , gần gũi với người đọc và cả đời sống thường nhật hàng ngày nữa . Tác giả như hòa đồng vào trong khí hậu của tiểu thuyết, của chuyện kể nên chất chủ quan  cũng ít đi. Và như thế  câu chuyện trở thành có hồn hơn và lôi cuốn được trí tưởng tượng cũng như niềm cảm xúc.

     

Hồi trước thời tiền chiến các nhà phê bình văn học thường chỉ trích  là các nhà văn trong Tự Lực Văn Đoàn khi viết về những người cùng khổ thường đứng ở trên vị trí của một người ở trên cao nhìn xuống thấp. Tới bây giờ cũng có nhiều nhà văn khi tả cảnh thuyền nhân cực khổ nhưng lại đóng vai người quan sát rồi phê phán nên khi  mô tả những cảnh đau khổ của con người thì lại thấy ở đó có một chút gì độc ác của những người khi tả bất hạnh của người khác để làm nổi bật lên cái hạnh phúc của mình.

 

Với nhà văn Nhật Tiến, ông  đã đem tấm lòng nhân ái của mình để chia sẻ với những nhân vật những nỗi bất hạnh. Ở đó, là sự xúc cảm thật. Ở đó , là nỗi niềm chung mang thật. Và độc giả  đã cảm thấy được điều đó qua văn phong của ông. Chất nhân bản lúc nào cũng đầy ắp trong ngôn ngữ và ý tưởng…

      

Trong một cuộc phỏng vấn nhà văn Nhật Tiến đã  phát biểu rằng công việc  ra một tờ báo dành cho thiếu nhi( trong khoảng từ 10 đến 15, 16 tuổi hay trình độ từ cuối bậc tiểu học đến hết bậc trung học phổ thông) là mơ ước của ông. Nhất là trong hoàn cảnh của đất nước  chúng ta khi xã hôi có  nhiều hiện tượng băng hoại do văn hóa ngoại lai xâm nhập và cũng do ảnh hưởng chiến tranh. Mãi đến năm 1971 ông mới được sự tài trợ của nhà sách Khai Trí và ra  mắt  tờ tuần báo Thiếu Nhi vào ngày 15 tháng 8 năm 1971 và đều đặn hàng tuần đến ngày 30 tháng tư năm 1975 thì chấm dứt. Ngoià ra  ông còn tổ chức nhiều sinh hoạt khác  như tổ chức thư viện cho các em mượn sách về nhà đọc,  tổ chức các Gia Đình Thiếu Nhi ở các tỉnh và các đô thị lớn có những buổi sinh hoạt tập thể ngoài trời , hay tổ chức các  cuộc thi viết văn làm thơ cho thiếu nhi và có giải thưởng khá lớn. Nói chung là phối hợp giửa giải trí và giáo dục để các em có những sinh hoạt vui tươi và bổ ích.

 

Sau khi vượt biển sống ở hải ngoại, nhà văn Nhật Tiến cũng làm chủ bút tờ Tuổi Hoa của nhà văn Quyên Di   một thời gian và lúc nào cũng chú tâm đến lớp tuổi măng non ở hải ngoại…

    

Trong tác phẩm “Chân dung mười lăm nhà văn nhà thơ Việt Nam”, nhà văn Mai Thảo đã viết “ Nhật Tiến vẫn đứng ở ngoài nắng” Ông  nói về những ‘cơn nắng chói chang dữ dằn đổ lửa “ của dân tôc Việt Nam. Những cái nắng của thế kỷ, bỏng cháy trên vai trần  của hàng triệu con người lầm than trên trái đất, của những con người bị mất quyền làm người, nạn nhân của thế lực tiền bạc và thế lực bạo lực. Những cái nắng nhễ nhại  trên bãi mìn  nơi Phan Nhật Nam  lê gót  tù nhân như đi trên thủy tinh vỡ. Những cái nắng  ngùn ngụt ở  Gia Trung, nơi những Doãn Quốc Sỹ, những Nguyện Sĩ Tế, mệt lả mồ hôi mang vác những thân cây nặng ne trong thân phận của người tù khổ sai.  Và những cái nắng của ngày vượt biên khát đắng và thiêu đốt con người. Hay cái nắng của đảo hoang Ko Kra , nơi những hải tặc hiện hình làm quỷ sứ. Những cơn nắng thiêu cháy con người, những đỏ lửa hun đốt  cõi đời

 

Và nhà văn Mai Thảo viết :”

 

“Những trong nắng và những ngoài nắng ấy, Nhật Tiến đã thấy đã  trải qua, đã viết ra , đã thuật lại. Gọi đó là  nắng  cáo trạng , nắng bạch thư, gọi đó là nắng Ko Kra, nắng Nhật Tiến. Trước cái khuynh hướng muôn thuở của con người là sự kiếm tìm những tàn cây đầy bóng mát cho  tâm hồn và đời sống văn chương bây giờ của Nhật Tiến, những vận động, những lên tiếng không ngừng của Nhật Tiến cho thấy ông vẫn lựa chọn đứng ở đó. Ngoài nắng. Giữa nắng. Thái độ ấy có thể bị nhìn là khô cứng quá khích. Hoặc với những tâm hồn bóng rợp là một đọa đầy vô ích.Tôi chỉ nhìn thấy tự nhiên và bình thường nơi người nhà văn lưu đày ở Nhật Tiến một ý muốn. Cái ý muốn được đứng cùng, đứng mãi với vượt biển thê thảm như đứng với quê nhà, với Việt nam”

   

Có một sự kiện mà có rất nhiều sách vở hoặc tư liệu ghi chép lại. Đó là bài  điếu văn nhà văn Nhất Linh  Nguyễn Tường Tam  mà nhà văn Nhật Tiến đã ứng khẩu khi hạ huyệt.

      

Nhà văn Nhất Linh là một lãnh tụ đối lập với chính quyền của tổng thống Ngô đình Diệm. Ngày 7 tháng 7 năm 1963 ông bị đưa ra tòa để xử án  nhưng ông đã  tự quyên sinh để phản kháng và cho rằng đời ông  chỉ có lịch sử phán đoán công tội  mà thôi  và hành động đàn áp  đối lập bắt giam những lãnh tụ quốc gia sẽ làm cho mất nước về tay Cộng Sản. Đám tang của ông bị mật vụ bao vây vì chính quyền không muốn bị  tai tiếng  với dư luận quốc tế   nhưng lại có nhiều thanh niên , sinh viên học sinh đến đưa tiễn . Nhà văn Nhật Tiến ở trong phái đoàn của   Trung Tâm Văn Bút Việt Nam  với tư cách là phó chủ tịch  nên có mặt lúc hạ huyệt và ông đã ứng khẩu bài  điếu văn   và đọc như là một cách thế phản kháng của người cầm bút trong hoàn cảnh thời thế ấy. Trong khi nhiều lãnh tụ đảng phái  bị bắt giữ  và các văn nghệ sĩ bị theo dõi thì hành động kể trên phải được coi  như một phản ứng can đảm của kẻ sĩ không ngại ngùng trước bạo lực vì có thể bị bắt giam bất cứ lúc nào…

        

Nhà văn Nhật Tiến là một thành viên nồng cốt của  Uûy Ban Báo Nguy Giúp Người Vượt Biện) Boat People ( SOS Committee) và đã viết bạch thư để phổ biến trên khắp thế giới  thân phận bi đát của thuyền nhân Việt nam vì tệ nạn hải tặc. Những công việc ấy đã có kết quả lớn , làm thế giới hiểu được tệ trạng hải tặc và đánh động được lương tâm của nhân loại để cứu giúp thuyền nhân . Nhà văn Nhật Tiến đã hy sinh  công của  để đi khắp nơi trên thế giới  để xin thế giới hỗ trợ.  Có lẽ cái nắng của đảo quỷ Ko Kra  vẫn còn rát bỏng đôi vai ông  để ông tích cực làm một công việc nặng nề như thế?

 

Thời gian 1960-1975 là một thời kỳ bất hạnh  của dân tôc Việt Nam. Chiến tranh gây ra bao nhiêu là tàn phá và chết chóc.  Sống trong những bi thảm ấy , nhà văn Nhật Tiến chắc cũng có những suy tư về cuộc chiến này và có những tác phẩm  mà chủ đề về cuộc chiến đã qua.

 

Ông cũng đã nhìn ngắm cuộc chiến bằng những tác phẩm độc đáo mà tiêu biểu là tiểu thuyết “ Giấc ngủ chập chờn “ và tập truyện ngắn “ Tặng phẩm của dòng sông”.

 

“Giấc ngủ chập chờn” là tiểu thuyết viết  về đời sống của những người ở vùng “ xôi đậu” ngày thì quốc gia giữ an ninh nhưng đêm thì du kích Việt Cộng về quấy phá. Câu chuyện nói về thân phận xót xa của những nạn nhân bị đẩy vào một cuộc chém giết mà không một ai muốn . Đối thủ với nhau , chong họng súng vào nhau mà lại là những đứa bạn thời thơ ấu , là những đứa cùng ngồi với nhau trên băng ghế nhà trường. Họ chém giết lẫn nhau ,  để càng ngày trên cuộc đời này dần dần vắng đi những khuôn mặt , những con người của một thuở nào thơ ấu ngày xưa. Không có bi thảm nào hơn khi hai anh em ruột mà lại ở hai bên chiến tuyến và đe dọa giết nhau còn hơn quân thù  là hai anh em Hoành và Há, Và, cuộc tình thời chiến cũng là cuộc tình tay ba giữa hai anh em và Thư. Rốt cuộc Hoành bỏ đi biệt kích Mỹ ,  còn Thư thì  nhìn quang cảnh của một htị xã chiến tranh và đi lên tỉnh để rời xa một nơi  mà những tấn thảm kịch đã đổ xuống đầu những người dân quê khốn khổ một cổ hai tròng…

 

Hình như về sau này khi Việt Cộng đã chiếm được miền Nam  thì nhà văn Nhật Tiến đã bị hạch hỏi nhiều về cuốn tiểu thuyết “ Giấc ngủ chập chờn “ này…

      

Ông có những truyện ngắn như Tặng phẩm của dòng sông , Giọt lệ đen,.. mà chủ đề xoay quanh những thảm cảnh của thời chiến. Truyện Tặng phẩm của dòng sông là chuyện của con bò bị chết trôi theo dòng sông  tấp vào chân cầu và bị những người lính xẻ thit để ăn .. Truyện Giọt Lệ Đen là chuyện của hai anh em mồ côi  Tư Híp và Uùt , Tư Híp đến tuổi phải vào lính và phải mang thằng Uùt vào trại và nhờ có Hiên làm trong nhà bếp để săn sóc thằng nhỏ trong khi người anh bận hành quân xa…Những hoàn cảnh dị thường của chiến tranh…

 

Sáng tác đầu tay của nhà văn Nhật Tiến là một vở kịch vui ông viết khi còn ở tuổi học sinh . Sau này, ông còn  viết  một kịch bản nào kháclà một tiểu thuyết kịch  Người Kéo Màn. Tại sao gọi là tiểu thuyết kịch?Đó là một kỹ thuật kịch khá mới đối với nghệ thuật Việt Nam. Ông mang  những yếu tố  của tiểu thuyết vào kịch, xử dụng  phương pháp tả cảnh xen lẫn vào trong phần đối thoại kịch của từng nhân vật và từ đó ở những không gian , thời gian khác nhau để ngắm nhìn sự kiện như một góc độ để nhận định và dĩan tả. Người Kéo Màn viết về xã hội  và môi trường của những nghệ sĩ  mà những nhân vật như ông lão kéo màn , , người nhạc sĩ thổi kèn clarinette, đứa bé, cô gái  còn trong trắng,…  chỉ là những tượng hình để người kéo màn nói đến  cuộc đời với những sự sắp xếp của định mệnh. Từ những góc cạnh nhìn ngắm , cuộc sống trải ra nhiều mặt mà  cái  giả tạo hào nhoáng bên ngoài đã che lấp đi cái phần chân thực bên trong. Cuộc đời như một vở kịch, với những nét đẹp đẽ hào nhoáng ở ngoài tiền trường sân khấu nhưng ở bên trong lại là những phản diện  đen tối đến không ngờ được. Những nhân vật hành xử và đối thoại nhiều khi  đối nghịch với nhau    ở trong những chi tiết thực của cuộc sống để tượng hình  cái giả của vở kịch. Người viết kịch nhiều lúc   muốn là một diễn viên trong vở kịch và thôi thúc người đọc, người xem gia nhập vào vở kịch như đang sống môt ngày, một tháng của cuộc sống chính mình đang diễn ra từng giờ từng phút…

 

Nhật Tiến còn là nhà văn xã hội mà tác  phẩm tiêu biểu nhất là  Thềm Hoang.  Tiểu  thuyết này đã đoạt giải văn chương toàn  quốc năm  1962.Thềm Hoang là một tiểu thuyết  lấy khung cảnh của một xóm lao động nghèo nàn ở  ven biên một  thành phố . Những nhân vật của truyện này là những người nghèo thất học  và ngôn ngữ của họ là sự pha trôn một cách dung tục ngôn ngữ của hai miền Nam Bắc. Cái đặc sắc của tiểu thuyết này là tác giả đã phác họa ra những mẫu nhân vật  đặc biệt với cá tính riêng và  đầy chất sống động chân thực như cuộc sống lầm than của họ đang diễn ra hàng ngày.

 

Trong một bài  viết đăng trên tạp chí Văn Học , ông có giải thích tại sao lại chọn nhan đề Thềm Hoang. Khởi đầu khi viết, ông chỉ dùng hai chữ đó để ám chỉ môt xóm nghèo, mà những túp lều là nơi sinh sống của những người bất hạnh sống bên lề xã hôïi như những thềm đất hoang sơ  bị  bỏ rơi quên lãng  trong một xã hội xa hoa sung túc. Nhưng , khi kết cuộc cuốn tiểu thuyết này, nhân vật Năm Trà  bị phẫn uất đau đớn đến tôt cùng nên đã châm lửa đốt rụi cả xóm Cỏ. Và như thế , cái xóm  ấy đã thành một mảnh đất đầy tro bụi của những thềm hoang..

 

Trong tiểu thuyết ấy, có những nhân vật  đặc biệt và những ngôn ngữ đặc biệt. Nhà văn Nhật Tiến đã tạo dựng ra những mẫu nhân vật  thật sống đông . Họ dùng những ngôn ngữ đời thường , của những người Bắc di cư vào Nam pha trộn với ngôn ngữ địa phương . Như cô Huệ với ngôn ngữ chanh chua của một gái điếm:

 

”-Mệt không cô Huệ ơi?

 

Vẫn cái tiếng chanh chua của Huệ:

 

- Mệt cái phải gió, Cha tổ bố, ít tiền mà cứ muốn của đẹp!”

 

Hay: Lão Hói với những câu thơ mà ông ta chiêm nghiệm như một thuyết lý của định mệnh ; tất cả đều có ông trời hết:

 

Ngọc xuất thiên cung thủ quả châu

Hoàng htiênnthương mến quả địa cầu.

Giáng tạo thay đời không tranh đấu

Thế giới thanh bình khỏi thuế sâu..

 

“Lão Hói rúc lên cười, hai hàm răng của lão nhô ra, hở hết cả lợi:

 

- Ông trời chớ ai! Ông trời chớ ai!

 

- Vậy  ai sinh ra ông trời kia chớ?

 

- Yù trời đấtơi! Đã  là ông trời  thì ai sinh được ổng nữa cơ chớ. Ông là nhứt hết thảy mà..

 

Huệ phản đối lão bằng cách lấy chân đá một viên sỏi nhỏ về phía lão rồi bỏ đi. Mùi nước hoa thoang thoảng trong gió mát làm mũi lão hếch lên. Lão lim dim nhìn cái mông của nàng ngúng nguẩy theo nhịp bước. Lão nhớ đến câu hát của bác Tốn  vẫn thường gảy đàn, giọng vọng ra:

 

- Cô Huệ ơi

 

Nếu cô lấy tôi thì tôi xây nhà gạch hai tầng

Tôi mua ô tô cho cô ngự , mua váy đầm cho cô thay..”

 

Rồi những nhân vật khác: Hai Hào, Đào, Phó  Ngữ , bác Nhan,  vơ chồng Năm Trà ,  Cái Hòn, Thằng Ích,  U Tám ,.. tất cả  những nhân vật ấy sinh hoạt , chửi rủa nhau, giúp đỡ nhau,  và cùng chia sẻ với nhau những mảnh đời sống  của môt xóm nghèo bình dân..

 

Bà Thụy Khuê nhận xét rằng Thềm Hoang là một tác phẩm không viết về chiến tranh nhưng chống chiến tranh và là một tác phẩm có ý hướng hòa giải hòa hơp dân tôc. Có người đã hỏi tôi có suy nghĩ nào về nahn xét này…

 

Tôi đọc Thềm Hoang từ lúc còn đi học  và lúc này thì chiến tranh chưa bùng nổ lớn và những cái  gọi là hòa giải hòa hơp dân tôc còn xa lạ . Thành ra , tôi rất ngạc nhiên khi đọc những nhận xét của bà Thụy Khuê mà   có người thắc mắc ở trên. Tôi nghĩ đó có thể là một cách suy nghĩ đi quá xa trong hoàn cảnh nhà văn  Nhật Tiến sáng tác lúc đó .  Thời gian mà nhà văn Nhật Tiến viết Thềm Hoang là thời kỳ  đệ nhất Công Hòa  của chính phủ tổng thống Ngô Đình Diệm. Lúc này  cả một triệu người miền Bắc di cư vào miền Nam và đang tạo dựng lại đời sống.  Thành ra , ngôn ngữ của những nhân vật Xóm Cỏ  pha âm hưởng của nhiều địa phương và có nhiều ngôn ngữ dung tục nhưng được tác giả xử dụng rất tự nhiên nên có sức sống động và lôi cuốn . Như ‘”nói như bố chó xồm” của bác Tốn , như”khí gió đùng lăn chửa “ của Huệ, như“chế nhạo cái  gì , chế cái nỗ đít” của Hai Hào. .

 

Nếu  phát biểu một cách rốt ráo thì, với Thềm Hoang, tôi nghĩ đó là một tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Nhật Tiến . Có thể, trong truyện có nhiều hư  cấu nhưng  với tôi lại có chất tả thực nhiều hơn. Viết về một xã hôi bất hạnh như thế, phải là người đã sống và đã có những cảm giác chân thực của người đã trải qua. Tôi cũng có lúc ở một xóm lao động như xóm Cỏ  nên khi đọc những trang sách thường hay  hồi tưởng về những tháng ngày cũ.  Ơû đó , người dân sống tạm bợ qua ngày ,  và có lúc dù  xích mích nhau hay chửi bới nhau nhưng  vẫn đậm đà tình  hàng xóm láng giềng , chia xẻ với nhau những niềm bất hạnh  chung . Họ không có sự cư xử của những người  đạo đức giả ,  mà ở họ là chân thực một tình người không đãi bôi không giả dối và sẵn sàng đùm bọc nhau khi hoạn nạn…

       

Nhà văn Nhật Tiến  làm việc một cách cẩn trọng và rất cố công để tạo ra những mẫu nhân vật độc đáo , có nét chân thực của đời thường nhưng lại biểu hiện được những cá tính của một thời đại họ đang sống. Ông  có lần đã viết về cách tạo dựng nhân vật của mình : “.. Tôi đã bỏ ra nhiều ngày để nghiền ngẫm về từng nhân vật trong tác phẩm của mình. Để cho lề lối làm việc có vẻ khoa học hơn tôi đã làm những tấm phiếu trên từng tấm bìa nhỏ. Mỗi tấm có đề tên một nhânvật và trong đó tôi đã ghi chép tất cả mọi đặc tính về hình hài, mọi cá tính, thói quen về tâm lý hay tình cảm và hoàn cảnh gia đình, hoàn cảnh xã hôi mà tôi muốn diễn tả. Nhờ  những tấm phiếu ghi chép này mà hình ảnh mỗi nhân vật  hiện ra rõ nét hơn trong thế giới tưởng tượng của tôi và nó đã giúp tôi diễn tả môt cách rõ ràng mỗi khi ngồi trước trang giấy. Trong quá trình sáng tác tôi luôn luôn tự hỏi điều gì làm cho nhân vật của mình không lẫn lộn với đám đông bình thường và có tính cách nổi bật riêng biệt. Theo tôi đó là sự  chú trọng diễn tả thói quen cố hữu của mỗi người, ngôn ngữ đặc trưng mà mỗi nhân vật hay xử dụng và dĩ nhiên mỗi nhân nvật phải có  một nội tâm riêng biệt do hoàn cảnh xã hôi và môi  trường chung quanh mà tác phẩm dựng lên..”ø

   

Sau năm 1975, ông ở lại Sài Gòn tới năm 1980 thì vượt biển và  định cư ở Hoa Kỳ. Ông  cùng với  Dương Phục và Vũ Thanh Thủy” Hải tặc trong Vịnh Thái lan”,  lột trần thảm trạng của thuyền nhân  và lên tiếng với  công đồng quốc tế để can thiệp cho những người tị nạn bất hạnh. Ông tích cực hoạt động trong Uûy ban Cứu Nguy Giúp Người Vượt Biển và  sau đó mới có các tàu đi vớt thuyền nhân ở Biển Đông và các nước trong thế giới tự do  cho phép những người tị nạn định cư ở đất nước thứ ba.

 

Sáng tác của ông trong thời kỳ này là các tập truyện ngắn :Tiếng Kèn, Một Thời Đã Qua, Cánh Cửa và truyện dài Mồ Hôi Của Đá.

 

Chủ đích sáng tác của ông trong thời kỳ này là phản ánh thực trạng của xã hôi Việt nam, và đưa một cái nhìn mới về  cuôc chiến tranh đã qua cũng như hướng nhìn mới để vượt qua những  chiến tuyến ngăn trở dân tôc  trên con đường đoàn kết để xây dựng đất nước.   Chính vì chủ trương này mà có sự ngộ nhận và phê phán cho rằng ông thiên tả  và kết tôi ông đã quên đi cương vị của một nhà văn lưu vong..

 

Truyện dài Mồ Hôi Của Đá  nôi dung ra sao mà gây ra sự tranh luận như vậy? Ở vị trí của một người đọc  tôi có nhận xét như thế nào về tác phẩm này? Truyện dài này là câu chuyện xảy ra ở một nhà in và thời gian là sau ngày  mà Cộng Sản chiếm đóng miền Nam. Đó là lúc  mà chế độ mới tiếp thu các cơ sở sản xuất mà  cả hai bên những người cai trị và những người bị trị phải sống chung với nhau với những va chạm  về ý thức hệ hoặc về những nguyên tắc làm việc. Nguyệt , một  công nhân trẻ ,   tin theo lý tưởng là mình sẽ góp sức để  tạo thành môt điều gì tốt đẹp , được đề cử làm bí thư chi đoàn thanh  niên của xí nghiệp in và rất hăng hái làm việc trong trách vụ này. Nhưng thực tế không như  cô nghĩ nên trở thành người thất vọng ê chề. Hoàng , một nhà văn từ miền Bắc vào, qua những kinh nghiện sống của đời mình đã cho rằng chế độ này   là một chế độ tồi tệ hơn cả chế độ phong kiến thưc dân thời xưa  nữa. Toàn , người yêu của Nguyệt , không đồng ý với công việc của Nguyệt mà anh cho là của người  theo gió trở cờ, nhưng lại tin  vào những người đã thưc 1tỉnh trước thực tế như Hoàng, hay như Năm Tỏa, một cán bộ có suy xét phán đoán ,  sẽ làm thành những mầm mới lạc quan . Nguyệt sẽ là người đi theo con đường mới để thay đổi nhận thức cũa mỗi người. Cũng như Hoàng  và Toàn cũng bắt đầu khởi đi công cuộc vận động về văn hóa với nhóm văn nghệ Chân Đất song hành với Nguyệt ..

 

Nhà văn Nhật Tiến  cho rằng trong hoàn cảnh hiện tại, phải có nhận thức mới,  mà những kẻ ở bên này hoặc bên kia giới tuyến nếu bị đàn áp thì cũng sẽ chọn chung một thế đứng đấu tranh chống lại  những kẻ áp bức. Và, bất cứ lúc nào, sư bất công cũng như  những hành động không nhân bản cũng là mục đích để đấu tranh xóa bỏ của dân tôc Việt Nam…

 

Có một truyện ngắn khác cũng bị  phê phán là  thiên Cộng là truyện ngắn Gặp Gỡ Ngày Cuối Năm, kể lại người anh là đại tá Việt Công đến thăm người em là tù cải tạo nhưng người em từ chối không gặp. Đó là một bi thảm của một cuộc chiến mà anh em  ruột thịt  đứng hai bên chiến tuyến  ghìm súng bắn vào nhau. Đến khi chiến tranh chấm dứt, vẫn còn nguyên giới tuyến…

 

Từ Nhật Tiến của lòng nhân ái đối với tuổi thơ bất hạnh đến Nhật Tiến  luôn đòi hỏi công bằng cho những người bị đàn áp,  và Nhật Tiến của  những nhận thức trung thực nhìn về tương lai dân tộc,  hình như tôi thấy có nhiều điểm đồng nhất giữa tác gỉa và tác phẩm

 

Ở trong bất cứ tác phẩm nào của ông , từ  bất cứ thời kỳ nào , tôi vẫn thấy rõ ràng một con người Nhật Tiến . Đó là con người  của hướng đạo, của sự ngay thẳng , của lòng nhân ái luôn đứng về phía của những người yếu thế trong xã hôi. Không phải là thái độ cưỡi ngựa xem hoa , coi đau khổ của người khác  để làm vui cho chính mình , mà là thái độ của người “ Đứng ngoài nắng “như  nhà văn Mai Thảo nhận xét.

 

  lúc tôi thấy  nhà văn Nhật Tiến nhiều khi đã quá coi trọng văn chương và vai trò của kẻ sĩ. Mà thực tế ,  trong một xã hôi chiến tranh đầy biến cố , thì lại là một vấn đề khác , khi lý tưởng  luôn luôn  ở ngoài tầm tay?

 

Chính nhà văn Nhật Tiến cũng cho rằng  khi ông kết cuộc tiểu thuyết Thềm Hoang thì có nhiều người phê bình cho rằng hành động thiêu rụi cà xóm Cỏ của nhân vật Năm Trà là  cách giải quyết vấn đề qúa dễ dãi và đầy tính tiêu cực. Và ông đã nhận rằng có lúc ông thấy sự nhỏ nhoi và yếu đuối của ngọn bút .

 

Nhưng không phải  giản dị như vậy , trong thâm tâm ông vẫn tin tưởng vào  tác dụng của văn học và gía trị trường cửu của nó. Bằng  cây bút , ông  tranh đấu cho những mục tiêu mà ông tin tưởng . Luôn luôn trung thực và tin vào lẽ phải của cuộc đời , của giá trị của con người dù ở bất cứ hoàn cảnh nào…

 

Ở vai trò của một độc giả, tôi thấynhưng tác phẩm của ông có ngôn ngữ trong sáng và bố cục giản dị. Có người nói ông chịu ảnh hưởng của Tự Lưc Văn Đoàn thòi tiền chiến nhưng riêng tôi , lại nghĩ rằng những vấn đề mà ông nêu ra trong tác phẩm của mình gần gũi với đời sống và    sự giản dị tự nhiên của  cuộc sống hàng ngày. Ông không cố công xử dụng một kỹ thuật nào khi cầm bút , mà chỉ đem tấm lóng cùng sự trung thực của mình để làm cho độc giả cùng chia sẻ.

Chính thái độ tin tưởng vào con người và những giá trị nhân bản mà  ở bất cứ chủ đề nào, có nhiều hay ít sự nhám nhúa đen tối của sự thực ,  sau cùng vẫn là sự hướng thượng và nhìn vào tương lai ,

 

Ngoài ra, ở đời thường , tôi nhìn ông như một người anh văn chương có nhân cách và lý tưởng. Có một thời gian , khi  mới bắt đầu tập tành chữ nghĩa,  tôi  đã  có những cuộc họp mặt hàng tháng ở nhà của anh để  cùng với những người anh , người bạn  tin tưởng rằng khi ra  sống ở nước ngoaiø là phải mang tâm tình của những người còn ở lại , nói ra những ước muốn và giãi bày nhữngtâm tư thời đại của một giai đoạn vô cùng tệ mạt của lịch sử chúng ta. Không biết có phải đó là một động lực để tôi cón cầm bút đến tận bây giờ.không?

 

 

Viết lời bình luận


Mật mã
Cập nhật